chuyển nhà thành hưng Tôi 26 tuổi, công việc

Thảo luận trong 'Điện tử - Điện lạnh - Gia dụng' bắt đầu bởi hoangluyen024, 15/4/19.

  1. hoangluyen024

    hoangluyen024 Active Member

    chuyển nhà thành hưng Tôi 26 tuổi, công việc ổn định. Nhiều khi muốn ra ngoài cho thoáng sau một ngày làm việc căng thẳng, mệt mỏi, đồng thời về nhà vẫn cố gắng chu toàn việc nhà như dọn dẹp, nấu cơm và phụ giúp mẹ dọn cửa hàng, vậy mà bố lại chỉ muốn tôi ở nhà. Cứ thấy tôi mở lời bảo ra ngoài đi đâu đó là khó chịu, cáu gắt, chửi bới và làm ầm lên. Mà tôi hoàn toàn tự lập mọi việc từ tài chính lẫn công việc. Tôi đã có bạn gái. Khi tôi bảo qua nhà bạn gái chơi thì bố nói đó là cầu cạnh, thậm chí còn bảo nếu tôi vẫn đi thì không còn bố con gì hết. Nhiều lúc trong đầu tôi cũng có rất nhiều suy nghĩ tiêu cực, nhưng cũng may tôi đều có thể đè nén xuống.

    Tôi cứ đi làm về muộn, dù đã gọi trước là làm nốt việc chưa xong ở công ty thì về bố vẫn làm ầm lên. Tôi cũng đã nghĩ đến việc nói chuyện nghiêm túc với bố nhiều lần nhưng không theo ý ông là ông sẽ nổi nóng. Khi tôi nói, dù rất nhỏ nhẹ vẫn bị bố cho là cãi lại và quát mắng. Tuy nhiên, sau đó ông lại kể với người khác là bố nói nhỏ còn con nói to. Cứ khi nào không nói lại được, ông sẽ mắng là mày nuôi tao được ngày nào chưa mà đã cãi. Đôi lúc tôi thực sự rất bất lực, không biết phải làm thế nào để thoát khỏi tình trạng này. taxi tải thành hưng
     
  2. thamhminh525

    thamhminh525 Active Member

    chuyển nhà thành hưng - taxi tải thành hưng Tôi và chồng đều 35 tuổi, hai con đủ nếp đủ tẻ, có nhà và xe, cũng có chút vị trí trong xã hội. Gia đình hạnh phúc, vợ chồng luôn trao đổi mọi việc trong gia đình, không có khúc mắc gì quá lớn. Một năm trở lại đây, chồng tôi đi làm xa cách nhà vài chục km, nhưng đi về trong ngày. Do đó, việc nhà và chăm sóc 2 con hầu như tôi đảm nhận, sau này thì có sự giúp đỡ của mẹ chồng.

    Tôi là một phụ nữ trẻ hơn so với tuổi, ngoại hình khá, giao tiếp tốt, đang làm việc trong lĩnh vực kinh doanh, thường xuyên tiếp xúc với các đối tác và hay đi công tác. Vài năm trở lại đây, khi các con đã lớn, tôi mới có thời gian chăm sóc cho bản thân nên ngoại hình cải thiện rõ rệt, chính chồng tôi cũng phải công nhận điều này. Từ đó, tôi cũng nhận được không ít lời tán tỉnh của các đối tác hay bạn bè, nhưng tôi đều bỏ qua.

    Anh là đại diện bên đối tác, đi đánh giá đột xuất công ty tôi. Công ty anh là đối tác rất quan trọng của tôi, báo cáo của anh mang tính chất sống còn với hợp đồng của 2 bên. Tôi gặp anh cách đây hơn năm trong tình trạng không hẹn trước, không hề có sự chuẩn bị với một ngoại hình vô cùng tệ. Ngay từ cái nhìn đầu tiên, tôi đã bị say nắng. Mất vài phút sau, tôi mới có thể bình tĩnh để tiếp tục công việc. Ngay sau buổi làm việc, tôi đã xóa hết tất cả thông tin về anh, đồng thời không cho anh biết số điện thoại của mình. Ba ngày sau, anh liên lạc báo cho tôi biết báo cáo đánh giá rất tốt về công ty tôi (việc này chắc chắn anh có can thiệp đến kết quả), đồng thời nói rõ mong muốn liên lạc với tôi qua các mạng xã hội.

    Sau khoảng 2 tuần, chúng tôi đều thừa nhận đã có cảm tình với nhau và thống nhất không liên lạc nữa, đồng thời xóa hết các kết nối trên mạng xã hội. Anh cũng chuyển qua một đơn vị khác, không còn là đối tác của tôi nữa. Tuy nhiên, chỉ sau một thời gian, tôi hoặc anh lại chủ động liên lạc lại, chúng tôi đều có một tài khoản mạng xã hội riêng chỉ để liên lạc với đối phương. Trong khoảng thời gian đó, chúng tôi có gặp nhau cà phê 3 lần khi tôi đi công tác tới thành phố của anh (trung bình một tháng tôi sẽ tới đó công tác 2 lần).

    Tôi đã ngoại tình trong tư tưởng, luôn nhớ đến anh, luôn mong chờ tin nhắn của anh. Chúng tôi đều muốn kết thúc chuyện này nhưng không thành công. Nội dung nói chuyện của chúng tôi rất tẻ nhạt, chỉ là hỏi thăm xã giao, vài tuần mới vài nhắn tin. Tôi cũng không biết vì sao mình lại lao vào mối quan hệ này, không phải vì tiền, công việc, chán chồng hay vì ham muốn... Anh luôn muốn rủ tôi đi chơi xa hoặc tới khách sạn tôi ở mỗi lần công tác, nhưng tôi đều từ chối.

    Hiện tôi rất muốn kết thúc chuyện này, vì luôn có cảm giác xấu hổ, lo lắng, cắn rứt... Tôi luôn cố gắng dành hết thời gian còn lại cho chồng con nhưng vẫn không thể quên được anh. Chúng tôi đã cố gắng không liên lạc nhưng lần lâu nhất cũng chỉ được gần 2 tháng. Chuyện này đã kéo dài hơn năm và cảm xúc nhớ nhung ngày càng tăng. Thực sự tôi cảm thấy rất bế tắc, không có cách nào thoát ra, mong các bạn hãy cho tôi lời khuyên.
     
  3. thamhminh525

    thamhminh525 Active Member

    chuyển nhà thành hưng - taxi tải thành hưng Tôi và chồng đều 35 tuổi, hai con đủ nếp đủ tẻ, có nhà và xe, cũng có chút vị trí trong xã hội. Gia đình hạnh phúc, vợ chồng luôn trao đổi mọi việc trong gia đình, không có khúc mắc gì quá lớn. Một năm trở lại đây, chồng tôi đi làm xa cách nhà vài chục km, nhưng đi về trong ngày. Do đó, việc nhà và chăm sóc 2 con hầu như tôi đảm nhận, sau này thì có sự giúp đỡ của mẹ chồng.

    Tôi là một phụ nữ trẻ hơn so với tuổi, ngoại hình khá, giao tiếp tốt, đang làm việc trong lĩnh vực kinh doanh, thường xuyên tiếp xúc với các đối tác và hay đi công tác. Vài năm trở lại đây, khi các con đã lớn, tôi mới có thời gian chăm sóc cho bản thân nên ngoại hình cải thiện rõ rệt, chính chồng tôi cũng phải công nhận điều này. Từ đó, tôi cũng nhận được không ít lời tán tỉnh của các đối tác hay bạn bè, nhưng tôi đều bỏ qua.

    Anh là đại diện bên đối tác, đi đánh giá đột xuất công ty tôi. Công ty anh là đối tác rất quan trọng của tôi, báo cáo của anh mang tính chất sống còn với hợp đồng của 2 bên. Tôi gặp anh cách đây hơn năm trong tình trạng không hẹn trước, không hề có sự chuẩn bị với một ngoại hình vô cùng tệ. Ngay từ cái nhìn đầu tiên, tôi đã bị say nắng. Mất vài phút sau, tôi mới có thể bình tĩnh để tiếp tục công việc. Ngay sau buổi làm việc, tôi đã xóa hết tất cả thông tin về anh, đồng thời không cho anh biết số điện thoại của mình. Ba ngày sau, anh liên lạc báo cho tôi biết báo cáo đánh giá rất tốt về công ty tôi (việc này chắc chắn anh có can thiệp đến kết quả), đồng thời nói rõ mong muốn liên lạc với tôi qua các mạng xã hội.

    Sau khoảng 2 tuần, chúng tôi đều thừa nhận đã có cảm tình với nhau và thống nhất không liên lạc nữa, đồng thời xóa hết các kết nối trên mạng xã hội. Anh cũng chuyển qua một đơn vị khác, không còn là đối tác của tôi nữa. Tuy nhiên, chỉ sau một thời gian, tôi hoặc anh lại chủ động liên lạc lại, chúng tôi đều có một tài khoản mạng xã hội riêng chỉ để liên lạc với đối phương. Trong khoảng thời gian đó, chúng tôi có gặp nhau cà phê 3 lần khi tôi đi công tác tới thành phố của anh (trung bình một tháng tôi sẽ tới đó công tác 2 lần).

    Tôi đã ngoại tình trong tư tưởng, luôn nhớ đến anh, luôn mong chờ tin nhắn của anh. Chúng tôi đều muốn kết thúc chuyện này nhưng không thành công. Nội dung nói chuyện của chúng tôi rất tẻ nhạt, chỉ là hỏi thăm xã giao, vài tuần mới vài nhắn tin. Tôi cũng không biết vì sao mình lại lao vào mối quan hệ này, không phải vì tiền, công việc, chán chồng hay vì ham muốn... Anh luôn muốn rủ tôi đi chơi xa hoặc tới khách sạn tôi ở mỗi lần công tác, nhưng tôi đều từ chối.

    Hiện tôi rất muốn kết thúc chuyện này, vì luôn có cảm giác xấu hổ, lo lắng, cắn rứt... Tôi luôn cố gắng dành hết thời gian còn lại cho chồng con nhưng vẫn không thể quên được anh. Chúng tôi đã cố gắng không liên lạc nhưng lần lâu nhất cũng chỉ được gần 2 tháng. Chuyện này đã kéo dài hơn năm và cảm xúc nhớ nhung ngày càng tăng. Thực sự tôi cảm thấy rất bế tắc, không có cách nào thoát ra, mong các bạn hãy cho tôi lời khuyên.
     
  4. thamhminh525

    thamhminh525 Active Member

    chuyển nhà thành hưng Tôi dính bầu nên phải cưới vội. Đám cưới diễn ra trước sự ngạc nhiên của bạn bè, hàng xóm, vì không ai nghĩ tôi lấy chồng sớm vậy. Những người từng tán tỉnh tôi cũng bất ngờ, rồi hủy kết bạn mạng xã hội.

    Tôi lấy chồng khi vừa ra trường, không có việc làm. Mẹ chồng ghê gớm nên khi sinh con, tôi xin về ở với mẹ đẻ cho đỡ rắc rối. Nhưng từ ngày tôi lấy chồng rất hay bị mẹ đẻ chửi mắng, vì tôi ngu dại nên mới như vậy. Tôi làm gì, nói gì mẹ đều để ý, xét nét, mắng mỏ. Có lúc tôi bị stress nặng nề vì đã thức đêm trông con mà còn nghe chửi. Nhưng vì nghĩ mẹ chăm cháu tốt, trong khi tôi chăm con vụng nên vẫn ở đến lúc con cứng cáp rồi đi.

    Khi có thai, tôi định đi phá rồi nhưng không đủ can đảm khi nghĩ đến cảnh ở bên kia con bơ vơ một mình. Nhưng sau khi lấy chồng, cuộc sống của tôi đảo lộn quá nhiều. Đôi lúc tôi không biết giữ con lại là đúng hay không? Tôi mất tương lai, nghề nghiệp, bạn bè, bị mẹ ruột ghét bỏ, bị mọi người chê cười. Nhiều khi ngắm con thấy vui nhưng chăm con vất vả, con quấy suốt ngày đêm, tôi lại hối hận vì quyết định của mình. taxi tải thành hưng
     
  5. thamhminh525

    thamhminh525 Active Member

    chuyển nhà thành hưng Tôi dính bầu nên phải cưới vội. Đám cưới diễn ra trước sự ngạc nhiên của bạn bè, hàng xóm, vì không ai nghĩ tôi lấy chồng sớm vậy. Những người từng tán tỉnh tôi cũng bất ngờ, rồi hủy kết bạn mạng xã hội.

    Tôi lấy chồng khi vừa ra trường, không có việc làm. Mẹ chồng ghê gớm nên khi sinh con, tôi xin về ở với mẹ đẻ cho đỡ rắc rối. Nhưng từ ngày tôi lấy chồng rất hay bị mẹ đẻ chửi mắng, vì tôi ngu dại nên mới như vậy. Tôi làm gì, nói gì mẹ đều để ý, xét nét, mắng mỏ. Có lúc tôi bị stress nặng nề vì đã thức đêm trông con mà còn nghe chửi. Nhưng vì nghĩ mẹ chăm cháu tốt, trong khi tôi chăm con vụng nên vẫn ở đến lúc con cứng cáp rồi đi.

    Khi có thai, tôi định đi phá rồi nhưng không đủ can đảm khi nghĩ đến cảnh ở bên kia con bơ vơ một mình. Nhưng sau khi lấy chồng, cuộc sống của tôi đảo lộn quá nhiều. Đôi lúc tôi không biết giữ con lại là đúng hay không? Tôi mất tương lai, nghề nghiệp, bạn bè, bị mẹ ruột ghét bỏ, bị mọi người chê cười. Nhiều khi ngắm con thấy vui nhưng chăm con vất vả, con quấy suốt ngày đêm, tôi lại hối hận vì quyết định của mình. taxi tải thành hưng
     
  6. baothanhy48

    baothanhy48 Active Member

    chuyển nhà thành hưng - taxi tải thành hưng Đang hạnh phúc với chồng và 3 con trong căn nhà ấm áp ở thành phố Chicago (Mỹ), nhưng chị Nguyễn Thị Xuân Hằng (47 tuổi) lúc nào cũng thấy lòng tồn tại một khoảng trống. Khoảng trống ấy xuất hiện 20 năm trước, khi chị biết mình không phải là con đẻ của người mẹ đã ở bên từ thời thơ ấu. Từ đó đến nay, Hằng đã trở về Việt Nam 4 lần để tìm cội nguồn của mình, chỉ mong được một lần nhìn, ôm hôn và chăm sóc mẹ đẻ.

    "Trái đất tròn, biết đâu điều kỳ diệu sẽ đến, tôi và mẹ sẽ tìm thấy nhau", chị Hằng, hiện sống bằng nghề làm nail, tha thiết nói.

    Tháng 2 năm nay, điều kỳ diệu đầu tiên đã đến trong đời chị. Bằng việc tìm kiếm qua dữ liệu ADN suốt 3 năm, Hằng đã tìm được cha đẻ của mình.

    [​IMG]


    Chị Hằng hạnh phúc bên cha ruột trong lần gặp đầu tiên tháng 2/2019.

    Cha đẻ chưa từng xuất hiện trong ký ức tuổi thơ của Hằng. Nhưng chị biết, dòng máu của người đàn ông ấy tạo nên sự khác biệt của mình với những bạn bè đồng lứa. Từ nhỏ, cô bé đã chấp nhận biệt danh Hằng "lai" và phải chịu những ánh nhìn giễu cợt bởi mái tóc màu rêu, đôi mắt nâu và thân hình cao lớn vượt trội.

    Bà Nguyễn Thị Xuân, người mẹ chăm cô từ thuở lọt lòng, chỉ kể rằng ba cô là một lính Mỹ từng tham chiến tại Việt Nam. Bà bảo, vì không muốn sang Mỹ sống cùng chồng nên bà ở vậy, một mình nuôi con. Sự săn sóc, yêu thương của mẹ Xuân khiến Hằng luôn nghĩ mình là con đẻ của bà.

    Năm 16 tuổi, cô gái trẻ cùng mẹ sang Mỹ định cư theo diện con lai, đổi tên thành Jenny Hằng Nguyễn. Cuộc sống của hai mẹ con trôi qua bình yên, đến độ Hằng chưa từng có ý nghĩ phải tìm cha.

    Thế nhưng, năm 1999, bà Xuân bất tỉnh, phải nhập viện vì tai biến mạch máu não. Kiểm tra, bác sĩ phát hiện cơ thể bà không hề có dấu hiệu của việc sinh nở. Nhận được thông báo của bệnh viện, Hằng ngất xỉu tại chỗ.

    "Lúc tỉnh dậy, thấy mình nằm trên giường bệnh, tôi tự rút kim truyền nước, chân trần chạy đến phòng mẹ Xuân gào khóc ‘Mẹ ơi, mẹ dậy nói cho con biết con là ai, cha mẹ con ở đâu đi’. Nhưng bà không bao giờ tỉnh lại", Hằng nghẹn giọng kể.

    Chỉ ít ngày sau đó, bà Xuân qua đời, được về Việt Nam an táng. Hằng định bụng qua 3 năm chịu tang mẹ mới hỏi ông ngoại và các dì về gốc gác của mình. Nhưng chưa hết tang mẹ thì ông ngoại mất, rồi đến bác qua đời.

    "Mỗi lần về nước chịu tang, tôi định hỏi nhưng nghĩ đến món nợ ân tình, mẹ và nhà ngoại chịu tai tiếng nuôi con lai một đời nên lại thôi. Tôi kiên nhẫn chờ xem có ai mở lời nói sự thật hay không, nhưng mọi người đều im lặng", Hằng kể.

    Năm 2015, Hằng về Việt Nam, đến đài truyền hình nhờ tìm mẹ. Người ta hỏi mẹ tên gì, ở đâu, có thông tin gì thêm không, nhưng chị "chỉ biết lắc đầu, khóc như mưa". Sau ngày hôm ấy, Hằng ngồi ăn cơm cùng dì. Cô đã xin bà kể cho nghe sự thật.

    Người dì tiết lộ, mẹ đẻ chị tên Hạnh, người miền Tây. Vào khoảng những năm 1970, bà Hạnh làm thêm trong một quán bar ngụ tại đường Nguyễn Văn Thoại (nay là đường Lý Thường Kiệt, quận Tân Bình, TPHCM), do bà Xuân làm chủ. Sinh con xong, bà Hạnh gửi con cho bà Xuân nuôi. Về sau, có lần bà Hạnh đến xin lại, nhưng không được đồng ý, vì bà Xuân đã làm lễ rửa tội cho con, hứa sẽ chăm lo cả tinh thần lẫn thể xác đứa trẻ. Nếu còn sống, năm nay bà Hạnh khoảng 67, 68 tuổi.

    [​IMG]


    Chị Hằng ngày nhỏ và người mẹ nuôi tên Xuân.

    Lần tìm tung tích mẹ ở Việt Nam, chị Hằng đồng thời tìm kiếm thông tin về cha đẻ qua dữ liệu ADN. Trong thâm tâm, chị nghĩ tìm được ba là tìm thấy mẹ. Sau 3 năm nỗ lực kết nối, đầu năm 2019, Hằng nhận được thư báo kết quả. Miệng cầu nguyện, tay bóc thư, điều đầu tiên chị quan tâm không phải địa chỉ hay tên họ, mà là cha đẻ còn sống hay đã chết. Thấy ông còn sống, chị bật khóc.

    Một ngày cuối tháng 2 vừa qua, chị thấy có cuộc gọi nhỡ và tin nhắn từ một số máy lạ. "Chào Jenny, tôi là Frederick Ashley. Tôi nhận được thông tin rất có khả năng chúng ta là cha con. Tôi rất vui vì điều đó. Cô hãy gọi điện hoặc gửi email cho tôi ngay khi có thể nhé", tin nhắn viết.

    Đọc xong, "tim như nhảy khỏi lồng ngực", Hằng mang giấy bút ra, soạn sẵn những điều mình sẽ nói, những câu nào nên hỏi trước, hỏi sau, rồi bấm điện thoại. Chị sợ những xúc cảm chen lấn sẽ khiến cuộc trò chuyện đầu tiên không suôn sẻ.

    "Khi cầm máy, vừa chào hỏi nhau xong, ba đã khóc. Ông liên tục nói xin lỗi. Ông bảo không biết mình có con gái ở Việt Nam nên để tôi phải khổ sở kiếm tìm. Ở đầu dây bên kia, tôi nghe tiếng vợ ông khuyên chồng bình tâm. Bà nói họ không có con nên rất vui khi biết sự có mặt của tôi trong đời", Hằng kể.

    Hạnh phúc khi tìm thấy ba, nhưng chị thấy "có cái gì rơi vỡ trong lòng" khi biết ông không có bất kỳ kết nối nào với mẹ đẻ mình.

    Ít ngày sau đó, chị cùng chồng xin nghỉ làm một tuần, lái xe 12 tiếng đến nhà cha đẻ ở thành phố Burlington, tiểu bang Bắc Carolina, mang theo những món quà cho ông và vợ, cùng các cô ruột.

    Ngày hôm đó, trời mưa lớn, vừa nhìn thấy chiếc xe của con gái tiến vào cổng, Frederick đầu trần chạy ra. Người đàn ông tóc đã chuyển màu ôm chầm lấy con. "Nhìn thấy ba ướt đẫm dưới mưa, tình yêu thương tràn ngập trong lòng tôi. Hai chúng tôi cứ thế ôm nhau khóc. Sau 47 năm, cuối cùng tôi cũng được ôm cha mình bằng da bằng thịt", Hằng kể lại.

    Gặp Hằng, những đường nét trên khuôn mặt con gái giúp ông lật lại ký ức hơn 40 năm về trước. Năm 1970, khi còn là sỹ quan tại sân bay Tân Sơn Nhất, ông quen với một cô gái Việt ở quán bar. Lúc đó, Frederick Ashley giới thiệu mình tên Buddy. Ông nhớ, hồi đó mẹ Hằng còn đi học, chỉ làm việc ở quán bar như một sinh viên đi làm thêm. Thỉnh thoảng, ông vẫn dạy mẹ Hằng học tiếng Anh. Năm 1971, Frederick về nước, không biết rằng bạn gái đã mang thai.

    Cựu binh Mỹ 69 tuổi tâm sự luôn cảm thấy ân hận khi không thể nhớ tên mẹ Hằng. Ông muốn cùng con trở lại Việt Nam tìm mẹ, chắp nối những ký ức và thắp nến tạ ơn người phụ nữ đã nuôi dưỡng con mình.

    Từ ngày gặp Hằng, ông Frederick thường lên mạng học tiếng Việt. Mỗi lần trò chuyện hay gặp nhau, ông cố gắng chen vào đôi câu tiếng Việt. Ông bảo với con gái rất thích ăn phở, "mà phở phải có nước mắm mới good".

    "Ba nói với tôi đừng bao giờ từ bỏ ý định tìm mẹ. Ba hứa sẽ đồng hành cùng tôi. Biết đâu, trên dải đất hình chữ S, mẹ vẫn đang tìm kiếm chúng tôi trong vô vọng. Và biết đâu, may mắn lại đến với gia đình tôi thêm một lần nữa", Jenny Hằng Nguyễn hi vọng.
     
  7. baothanhy48

    baothanhy48 Active Member

    chuyển nhà thành hưng - taxi tải thành hưng Khảo sát vừa được hai công ty nhân sự Talentnet và Mercer thực hiện tại gần 120 doanh nghiệp Việt Nam cho thấy, lương bình quân năm nay sẽ tăng nhẹ ở tất cả ngành. Trong đó, dẫn đầu là doanh nghiệp công nghệ cao, dược phẩm và hoá chất với tỷ lệ tăng đều trên 9%. Tuy không xếp hạng cao về mức tăng lương, hoạt động kinh doanh khởi sắc giúp ngành tài chính – ngân hàng đứng đầu thị trường về mức tăng tiền thưởng.

    Xét về cấp bậc, nhóm nhân viên, lao động phổ thông có mức tăng cao nhất và nhóm quản lý, điều hành doanh nghiệp nhận thưởng cao nhất.

    Dù tỷ lệ tăng được duy trì ổn định trong khoảng 8,7-9% so với năm trước, một trong những nguyên nhân tác động lớn nhất đến quyết định nghỉ việc vẫn là lương thưởng không cạnh tranh. Khảo sát này cho thấy tỷ lệ người lao động nghỉ việc vì không được tưởng thưởng xứng đáng lên đến 47%. Hai lý do còn lại được nêu ra khi nghỉ việc là thiếu cơ hội phát triển nghề nghiệp và mối quan hệ không tốt với đồng nghiệp, cấp trên.

    Bà Nguyễn Thị Thanh Hương – Phó tổng giám đốc Talentnet - cho rằng phần lớn nhân viên hiện nay đều thuộc thế hệ trẻ nên có nhiều khác biệt về hành vi và mong đợi so với thế hệ trước. Chế độ đãi ngộ phù hợp và chương trình đào tạo linh hoạt là vấn đề tối quan trọng để giữ chân nhân tài.

    "Doanh nghiệp cần đầu tư bài bản và dài hạn hơn vào chiến lược quản trị nguồn nhân lực, đương nhiên điều này cần phải dung hoà với các mục tiêu kinh doanh. Bộ phận nhân sự cũng nên tiếp cận số liệu và dữ liệu chuẩn để nắm toàn cảnh thị trường, giảm các quyết định cảm tính", bà Hương đề xuất.
     

trang này

XenForo Add-ons by Brivium ™ © 2012-2013 Brivium LLC.